Xem Phim
Trong tiếng Hán, thành ngữ “Tứ Diện Sở Ca” được dùng để hình dung tình huống một người gặp khó khăn to lớn, tình hình xung quanh hình như cho thấy thất bại của người này.
Năm 202 trước công nguyên, nhà Tần—một vương triều phong kiến thống nhất đầu tiên Trung Quốc ra đời. Tượng Binh Mã Dõng Tần Thủy Hoàng ở tỉnh Thiểm Tây Trung Quốc—di sản văn hóa thế giới hiện nay là di tích do vương triều này để lại. Và Vạn lý Trường Thành—một di sản văn hóa thế giới khác, cũng bắt đầu có quy mô từ nhà Tần.
Do nhà thống trị đời Tần thích việc lớn hám công to, nhất là Tần Thủy Hoàng xây dựng hoàng cung và lăng mộ lộng lẫy cho mình, cung đình chi tiêu to lớn, cho nên bóc lột nhân dân hết sức tàn khốc, phong trào khởi nghĩa nông dân không ngừng dấy lên. Rốt cuộc, 15 năm sau, nhà Tần bị lật đổ. Sau khi nhà Tần bị diệt vong, có hai thế lực tranh giành quyền lực thống trị đất nước mới, một thế lực do Hạng Vũ dẫn đầu, một thế lực do Lưu Bang dẫn đầu.
Hạng Vũ là một tướng quân đến từ nước Sở, tính tình cương cường, kiêu căng, dũng cảm thiện chiến. Lưu Bang vốn là một quan chức cấp thấp trước khi nhà Tần bị diệt vong, tính tình hơi gian trá, nhưng rất biết dùng người. Trong cuộc chiến chống nhà Tần, hai người Hạng Vũ và Lưu Bang từng kết nghĩa, ủng hộ nhau. Sau khi nhà Tần bị lật đổ, hai người bất hoà ngay.
Ban đầu Hạng Vũ chiếm ưu thế tuyệt đối. Hạng Vũ tự phong mình là “Tây Sở Bá Vương”, tương đương với nhà vua, phong Lưu Bang là “Hán Vương”, tương đương với chư hầu. Để bảo tồn lực lượng, bề ngoài, Lưu Bang thừa nhận địa vị thống trị của Hạng Vũ, nhưng thực ra Lưu Bang lặng lẽ thu hút nhân tài, phát triển quân đội. Dần dần, Lưu Bang ngang sức với Hạng Vũ.
Cuộc chiến tranh giữa Hạng Vũ và Lưu Bang kéo dài mấy năm, trong lịch sử gọi là “Sở Hán chi Tranh”. Một lần Hạng Vũ đánh bại Lưu Bang, và bắt bố và vợ của Lưu Bang. Hạng Vũ lấy bố Lưu Bang làm con tin, đòi Lưu Bang đầu hàng, đe dọa nếu Lưu Bang không đầu hàng, thì sẽ giết bố Lưu Bang nấu canh. Bất ngờ, Lưu Bang nói với Hạng Vũ rằng: “Lúc chống nhà Tần, hai người chúng ta là anh em, bố ta cũng là bố anh, nếu anh giết bố chúng ta nấu canh, thì đừng quên cho ta một bát nhé.” Hạng Vũ không còn cách nào khác, đành phải thả bố và vợ Lưu Bang.
Cuộc chiến đấu then chốt cuối cùng giữa Lưu Bang và Hạng Vũ xẩy ra ở một nơi gọi là Cai Hạ. Trải qua một trận giao chiến kịch liệt, quân đội Lưu Bang đã bao vây Hạng Vũ và quân đội của Hạng Vũ. Tuy Hạng Vũ đã ở vào thế yếu, nhưng vẫn có 100 nghìn binh sĩ, Lưu Bang không thể tiêu diệt Hạng Vũ trong thời gian ngắn.
Buổi tối hôm đó, Hạng Vũ và binh sĩ bị bao vây nghe thấy tiếng hát quen thuộc vang dội từ tứ phía. Nghe kỹ, hóa ra là dân ca nước Sở quê Hạng Vũ. Tiếng hát vang dội từ doanh trại của Lưu Bang. Hạng Vũ và binh sĩ hết sức kinh ngạc, nghĩ Lưu Bang đã đánh chiếm quê họ, và bắt nhiều người thân ở quê, hơn nữa tiếng hát quen thuộc này cũng gây nên lòng nhớ nhung quê hương của binh sĩ. Lúc đó, tinh thần binh sĩ của Hạng Vũ bị dao động, nhiều binh sĩ chạy trốn nhân lúc trời tối, 100 nghìn quân chỉ còn lại mấy trăm.
Hóa ra, đây là kế mưu của Lưu Bang. Lưu Bang tổ chức binh sĩ của mình hát dân ca nước Sở buồn rầu, là nhằm mục đích dao động tinh thần binh sĩ của Hạng Vũ.
Cuối cùng, Lưu Bang giành được thắng lợi cuộc chiến ở Cai Hạ, Hạng Vũ buộc phải tự tử. Sau đó, Lưu Bang thiết lập nhà Hán. Thời kỳ nhà Hán là một trong những thời kỳ hùng mạnh và thịnh vượng nhất trong lịch sử Trung Quốc, thành tựu về kinh tế và văn hóa được cả thế giới chú ý.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét